Người chết thuê: Cuốn tiểu thuyết 18+ giàu chất thơ của nhà văn trẻ Thái Cường

Thật khó để nói rõ về Người chết thuê khi tác phẩm được kết cấu bằng cảm xúc, xen kẽ nhiều góc nhìn, tràn ngập yếu tố 18+, độc đáo hơn hẳn so với những gì người đọc đã biết về nhà văn trẻ Thái Cường.

Nhà văn trẻ Thái Cường

Góc nhìn song song

Người chết thuê bắt đầu khi Minh đã 30 tuổi, miên man trên dòng sông hồi tưởng. Anh không còn là một chàng trai trẻ và điều anh sắp kể đây thực chất cũng xảy ra từ rất lâu. Một miền quê dát vàng ánh nắng ngày hè. Một mối tình chớm nở mà cháy bỏng dưới con đập. Một chuyến “xuyên không” vừa tìm về quá khứ, vừa gửi lời chào tạm biệt một thời đã xa.

Ngay từ những trang đầu, người đọc đã được dẫn dắt vào thế giới của bọn trẻ đường phố chạm ngõ tuổi 17. Đó là Dĩ, tên nhóc lụm ve chai vẻ ngoài láo lếu, bên trong ưu tư. Là Hương, dẫu mang thân phận “gái bán hoa”, vẫn luôn ước ao về mái ấm gia đình. Là Phượng, cô gái mồ côi có trái tim nhân hậu. Là Bách, gã chết thuê chưa đến nỗi cục súc nhưng chẳng bao giờ chịu mở lòng, song lại là chỗ dựa cho Minh luôn thấy mát lành khi gần gũi, vương vấn khi cách xa.

Với những phép ví von lạ, khai thác sâu từng thay đổi nội tâm khi cảm mến một người, Thái Cường khắc họa tinh tế những biến đổi bên trong của Phượng và Minh. Chính cách trần thuật từ góc nhìn song song của hai nhân vật, Bách càng trở thành dấu chấm hỏi mơ hồ, bí hiểm, luôn được bao phủ bởi ánh nắng hè vàng rượm, gắn với nhiều ẩn dụ. Sự đan xen giữa hai điểm nhìn cũng cho thấy những “cút bắt” tình yêu hiện lên đúng với chân dung tuổi trẻ: nồng nhiệt, bản năng, đôi khi nông nổi, loay hoay kiểm soát những bối rối của cảm xúc…

Tiểu thuyết "Người chết thuê"

Nội dung tuổi 17, phong cách 18+

Dù là câu chuyện xoay quanh tuổi 17 nhưng Người chết thuê lại mang chiều hướng 18+, ngôn từ sử dụng có phần “nặng đô” hơn hai tiểu thuyết trước là Những mảnh mắt nhìnGam lam không thực.

Các nhân vật không né tránh sự thức tỉnh về giới tính, tò mò về tình dục, chẳng ngại “phát tiết xung năng” một cách nóng bỏng. Đáng nhớ nhất phải kể đến cảnh nụ hôn ô mai của Phượng, màn tự khám phá cơ thể của Minh, phút hoan lạc tới quên mình giữa Minh và Bách ngay nghĩa địa xế chiều… Với nhiều chi tiết “người lớn” nhưng ý nhị, tiểu thuyết đã tạo ra nét mới trong việc diễn tả sự giao hòa giữa tâm hồn và thể xác khi yêu.

Tác phẩm tràn ngập yếu tố 18+ hứa hẹn mang đến cho độc giả những cảm xúc đầy thi vị

Tất nhiên mọi sự so sánh đều là khập khiễng, ấy là chưa kể đem Thái Cường đặt ngang hàng với các nhà văn bậc thầy càng khó thuyết phục, nhưng ở cây bút trẻ này, người đọc không khó để thấy một ngòi bút sắc sảo, khả năng nắm bắt và biểu thị cảm giác đầy triển vọng, viết về nhục cảm mà không hề thô thiển, có phần điềm tĩnh, rất đỗi nên thơ. Những ám ảnh và sợ hãi, những đam mê và ham muốn, vẻ tinh khôi mà cuồng nhiệt của kẻ đang yêu, cứ tuôn theo bao câu chữ có sức nặng dựng tạo nên cả một bức tranh đầy ẩn ức.

Dù tuyên bố sẽ ngừng viết một thời gian để chiêm nghiệm bản thân, nhưng qua những gì đã thể hiện trong gần năm năm theo đuổi nghiệp viết, Thái Cường thực sự tạo được kỳ vọng, tin tưởng nơi người đọc về màn trở lại ngoạn mục trong tương lai, với chữ nghĩa, với văn chương đang đà bừng sáng nhất.

Đặng Tường

Có thể bạn quan tâm